· Cuộc sống  · 4 min read  · ... views

Hơn 10 năm ở Nhật, tôi được gì và mất gì?

Năm 24 tuổi, tôi sang Nhật.

Nếu nói thật lòng, lúc đó tôi không mang theo giấc mơ gì lớn lao.

Tôi không nghĩ mình sẽ thay đổi thế giới.

Không nghĩ mình sẽ khởi nghiệp.

Cũng không nghĩ một ngày nào đó mình sẽ ở lại đây hơn 10 năm.


Tôi chỉ đơn giản là cần một công việc.

Cần một cơ hội.

Và trên hết, tôi cần kiếm tiền để lo cho gia đình.


Nhiều năm qua, tôi cũng được người Nhật hỏi khá nhiều lần:

“Tại sao anh lại sang Nhật?”

Thật lòng mà nói, tôi không biết họ đang chờ câu trả lời gì.

Có thể là:

“Tôi thích anime.”

“Tôi thích văn hóa Nhật.”

“Tôi yêu nước Nhật từ nhỏ.”

Những câu trả lời kiểu vậy.


Nhưng câu trả lời của tôi thường đơn giản hơn nhiều.

Nếu là đồng nghiệp trong công việc, tôi sẽ nói:

“Tôi sang Nhật vì công việc.”

Còn nếu là bạn bè thân hơn một chút, tôi thường trả lời thật hơn:

“Tôi sang Nhật vì tôi cần kiếm tiền để nuôi gia đình.”


Đó không phải là một câu chuyện truyền cảm hứng.

Cũng không phải một giấc mơ tuổi trẻ.

Chỉ đơn giản là hoàn cảnh của tôi lúc đó.

Và cho tới bây giờ, tôi vẫn nghĩ đó là lý do thật nhất.


Khi còn trẻ, người ta hay nói về lựa chọn.

Nhưng có những giai đoạn trong cuộc đời, mình không có quá nhiều lựa chọn.

Mình chỉ có con đường phía trước.

Và mình đi.


Rồi một năm thành hai năm.

Hai năm thành năm năm.

Năm năm thành mười năm.

Đến lúc nhìn lại, tôi mới nhận ra một phần rất lớn tuổi trẻ của mình đã ở đây.


Nếu hỏi Nhật Bản cho tôi điều gì.

Tôi nghĩ điều đầu tiên là sự trưởng thành.


Khi sống xa gia đình đủ lâu, mình buộc phải trưởng thành.

Không ai giúp mình giải quyết vấn đề.

Không ai đưa ra quyết định thay mình.

Không ai chịu trách nhiệm thay mình.

Có những lúc vui.

Có những lúc rất cô đơn.

Có những lúc chỉ muốn về nhà.

Nhưng sáng hôm sau vẫn phải đi làm như bình thường.


Điều thứ hai là cách nhìn cuộc sống và công việc.

Nhiều năm làm việc với người Nhật khiến tôi nhận ra rằng rất nhiều thứ mình từng nghĩ là quan trọng thực ra không quan trọng đến vậy.

Và ngược lại.

Có những thứ ngày xưa tôi không để ý lại trở thành nền tảng cho mọi thứ sau này.

Sự tin tưởng.

Sự nhất quán.

Trách nhiệm.

Khả năng giữ lời hứa.


Điều thứ ba hơi lạ một chút.

Đó là sự tiếc nuối.


Ngày trẻ, tôi từng mắc rất nhiều sai lầm.

Trong công việc.

Trong các mối quan hệ.

Trong cách đối xử với người khác.

Trong những quyết định mà lúc đó tôi nghĩ mình đúng.


Có những chuyện tôi không thể thay đổi.

Có những người tôi không thể gặp lại.

Có những cơ hội đã đi qua rồi sẽ không quay lại nữa.


Nhưng có lẽ nhờ vậy mà tôi học được cách nhìn lại bản thân.

Học được cách chấp nhận rằng mình không hoàn hảo.

Và có những bài học chỉ xuất hiện sau khi mình trả giá.


Nếu hỏi Nhật Bản đã lấy đi điều gì.

Tôi nghĩ câu trả lời lại đơn giản hơn nhiều.


Thời gian với gia đình.


Tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thứ.

Những bữa cơm.

Những dịp lễ.

Những lần gặp mặt.

Những khoảnh khắc mà khi còn trẻ mình nghĩ lúc nào cũng sẽ còn.


Tuổi trẻ.


Có một phần tuổi trẻ của tôi nằm lại ở những chuyến tàu sáng sớm.

Những văn phòng.

Những dự án.

Những cuộc họp.

Những deadline.


Và các mối quan hệ.


Sống đủ lâu ở một nơi nào đó, bạn sẽ nhận ra có những người dần biến mất khỏi cuộc sống của mình.

Không phải vì ghét nhau.

Không phải vì xảy ra chuyện gì.

Chỉ đơn giản là cuộc sống đưa mỗi người đi một hướng khác nhau.


Nếu được quay lại năm 24 tuổi.

Tôi có sang Nhật nữa không?


Có.

Tôi vẫn sẽ đi.


Không phải vì đó là lựa chọn hoàn hảo.

Không phải vì tôi có một giấc mơ lớn ở Nhật.

Cũng không phải vì tôi biết trước mọi thứ sẽ diễn ra như thế nào.


Tôi sẽ đi vì lúc đó tôi không có lựa chọn nào tốt hơn.

Tôi cần một công việc.

Tôi cần kiếm tiền.

Tôi cần lo cho gia đình.


Đôi khi cuộc sống không cho mình chọn giữa đúng và sai.

Chỉ cho mình chọn giữa những phương án mình có.


Hơn 10 năm sau nhìn lại.

Tôi không nghĩ mình thắng.

Tôi cũng không nghĩ mình thua.


Tôi chỉ thấy một người bình thường đã cố gắng sống hết mình với những lựa chọn mình có ở thời điểm đó.

Và có lẽ, như vậy cũng đủ rồi.

Bình luận

Đang tải...

Back to Blog